Nhận thức
Hãy chia sẻ sự nhận thức lớn nhỏ trong những ngày đồng hành cùng Đức Chúa Trời.
Cách để thay đổi một người
Một năm trước, có đoạn video đã gây xôn xao trong cộng đồng mạng. Có người đàn ông trung niên đã gây náo loạn tại sân ga tàu điện ngầm và đối đầu căng thẳng với cảnh sát. Lúc đó, một chàng trai trẻ bước đến và ôm chặt lấy ông, vỗ nhẹ lên lưng như muốn nói rằng tôi hiểu bạn. Người đàn ông vừa nãy còn la hét và giằng co, đã dần dần bình tâm lại trong vòng tay của chàng trai. Đoạn video đã để lại ấn tượng sâu sắc. Có lẽ cách tốt nhất để thay đổi một người không phải là mệnh lệnh hay trấn áp, mà là một lời nói ấm áp, một…
Shim Eun Hye từ Yongin, Hàn Quốc
Tìm lại mật khẩu
Tôi đã mua ổ khóa mới cho xe đạp. Khi đang cài đặt mật khẩu, vì cứng quá nên tôi cố dùng sức, và rồi nghe một tiếng “cách”, ổ khóa đã khóa lại mất rồi. Nó đã bị khóa lại bằng mật khẩu mà chính tôi cũng không biết. Giờ chỉ có hai cách: hoặc cắt ổ khóa, hoặc thử từng con số từ 0001 đến 9999. Thấy tiếc tiền mua ổ khóa mới, tôi quyết tâm chịu đựng hành trình dài thử từng con số. 0001, 0002, 0003… đến 0080 thì lòng tôi bắt đầu nảy sinh hối tiếc – “Mình có đang lãng phí thời gian một cách ngốc nghếch không? Thôi bỏ đi mua cái mới…
Kwon Min Seong từ Cheonan, Hàn Quốc
Tầm quan trọng của nước
Dạo gần đây, tôi bắt đầu trồng loài hoa tên là dạ lai hương. Nhìn cây lớn nhanh, tôi chợt nhớ đã nghe nói rằng chỉ cần cắt cành cắm xuống đất thì nó sẽ ra rễ. Tôi thử cắt những cành cao, cắm vào bình nước xem sao. Khác với những cành khác vẫn tươi tốt khỏe mạnh dù đã qua nhiều ngày, chỉ có một cành duy nhất là lá bị héo rũ xuống. Tưởng do thời tiết nóng nực, nên tôi đã chăm chỉ phun nước lên lá nhưng vẫn không thấy chuyển biến. Thấy lo lắng, tôi lấy cành ra khỏi bình nước xem thử thì thấy phần cuối thân cành hoàn toàn không có chút…
Park Yul Mi, Daegu, Hàn Quốc
Chuẩn bị tâm thế
Ngày đầu tiên trong đời được ai đó gọi là “chú” – tôi thấy hơi lạ lẫm. Từ trước đến nay chỉ nghe “bạn ơi!”, “anh gì ơi!” – vậy mà giờ được gọi là “chú”… Lớn tuổi hơn, tôi đến bệnh viện vì nhiều triệu chứng này kia, khi đang nghĩ thầm rằng “mình cũng già rồi đấy!” thì cô y tá gọi “Bác ơi!”. Lần đầu nghe có người gọi mình là “bác”, tôi cảm thấy kỳ kỳ. Rõ ràng mình đã có tuổi rồi, mà sao tôi lại khó chấp nhận cách gọi như vậy nhỉ. Xung quanh bắt đầu có người nói chuyện nhuộm tóc. Khi viết những dòng này cũng là lần đầu tôi đeo…
Oh Dae Yeop từ Seoul, Hàn Quốc
Con đường đồng vắng và con đường đức tin
Tôi đã chăm chỉ chạy bộ trên sân trường tiểu học ngay dưới nhà. Vừa tập xong, đương nhiên điều đầu tiên hiện ra trong đầu tôi là nước. Lê tấm thân mệt mỏi về đến nhà, tôi vừa bước vào là mở ngay cửa tủ lạnh ra. “Ừng ực, ực… Oaah~!” Bình thường, uống nước lạnh xong tôi còn phải ăn thêm kem trong ngăn đá thì mới thỏa lòng, nhưng hôm đó lại khác. Nước lạnh sao mà ngon và mát đến thế! Chợt một ý nghĩ thoáng qua. “Chắc người dân Ysơraên đã không được uống thứ nước mát lạnh như thế này nhỉ?” Nơi đồng vắng mà dân Ysơraên đã đi suốt 40 năm cách đây…
Yang Seung Hun từ Chuncheon, Hàn Quốc
Sự hít thở của linh hồn tôi
“Mẹ ơi, bác sỹ nói con bị tràn khí màng phổi, và con có thể chết nếu không được phẫu thuật ngay.” Tôi nhận được cuộc gọi như thế từ con trai tôi khi nó đi khám bệnh vì bị khó thở. Sau đó bác sỹ nói với tôi qua điện thoại. “Xin chào chị. Chúng tôi vừa chụp X-quang, và con trai chị đang trong tình trạng nguy kịch. Cậu ấy cần được phẫu thuật ngay. Chúng tôi sẽ đưa cậu ấy nhập viện và chuẩn bị sẵn sàng cho ca mổ, vì vậy xin chị vui lòng có mặt càng sớm càng tốt. Chúng tôi sẽ bắt đầu ca mổ ngay sau khi chị đến.” Đầu óc tôi…
Kim Eun Mi từ Cheongju, Hàn Quốc
Hạnh phúc được biết trong quân đội
Vào hôm lên đường nhập ngũ, cha mẹ tôi không tỏ vẻ buồn rầu khi tạm biệt tôi. Tôi bước vào trại huấn luyện với suy nghĩ rằng “Cha mẹ không quá xúc động cũng tốt thôi.” Nhưng, vào hôm làm lễ tốt nghiệp khóa huấn luyện, cha mẹ đã chạy về phía tôi, nước mắt rưng rưng như muốn khóc mà ôm chầm lấy tôi. Phải đến lúc đó tôi mới nhận ra rằng cha mẹ thật sự đã giấu đi cảm xúc vào hôm lễ nhập ngũ. Từ đó trở đi, tôi nỗ lực hơn để bản thân có thể thích ứng được với các bài huấn luyện khắc nghiệt, trong khi nghĩ đến cha mẹ sẽ rất…
Kim Seung Hyeok từ Busan, Hàn Quốc
Điều quan trọng với mẹ
Khi tôi trở về nhà sau buổi gặp mặt với các bạn mình vào tối Chủ nhật, ngón tay út của mẹ tôi đã bị băng bó mấy lớp rồi. “Mẹ, có chuyện gì với ngón tay của mẹ thế?” “À, mẹ bị cắt phải lúc làm chút việc ấy mà.” Nhìn thoáng qua thì đó cũng không phải vết cắt nhỏ, nên tôi đã bảo mẹ đi gặp bác sĩ càng sớm càng tốt. Nhưng mẹ lại bảo là không có gì nghiêm trọng cả nên có thể đi vào ngày mai. Mẹ tôi nói như thể chẳng có chuyện gì xảy ra cả, nên tôi đã nghĩ mẹ vẫn ổn. Nhưng mọi chuyện đã không như thế. Khi…
Lee Sun Mi từ Seoul, Hàn Quốc
Niềm ân hận của một tử tù
Tôi đã nhận ra sâu sắc rằng tội lỗi mình đã phạm trên Nước Thiên Đàng là hung ác đến mức nào, và tình yêu thương của Đức Chúa Trời Êlôhim thật vĩ đại biết bao. Vì Siôn Bulawayo của chúng tôi nằm gần Trường Đại học Khoa học và Công nghệ Quốc gia nên chúng tôi đã được ban ân điển gặp gỡ nhiều kiểu người thuộc nhiều tầng lớp xã hội khác nhau. Một hôm, tôi đã gặp một ông lão khi tôi đang chờ đến buổi hẹn học lời với người nhà. Ông lão bắt đầu đi về phía tôi đang ngồi, mang theo một túi nilông đựng đầy sách và quần áo cũ. Khi ông lại…
Shava Macdonald từ Harare, Zimbabwe
Điều phối viên vĩ đại nhất
Hồi còn bé, mẹ luôn mua cho tôi những bộ quần áo tôi thích. Không chỉ quần áo mà ngay cả những phụ kiện khác như giầy hay thắt lưng mà mẹ mua đều luôn vừa vặn với tôi. Mỗi lần đứng trước gương trong bộ quần áo mẹ chọn, tôi đều thấy thật dễ chịu. Đến tuổi vị thành niên, tôi đã chỉ muốn mua quần áo theo phong cách của mình. Sau khi tiết kiệm được một số tiền tiêu vặt, lần đầu tiên trong đời, tôi đã một mình đến cửa hàng để mua quần áo. Trong khi nhìn xung quanh bằng sự phấn khích, một chiếc áo sơmi cùng chiếc quần chỉn chu đang mặc trên…
Tapiwa Toruvanda từ Harare, Zimbabwe
Ngọn lửa sẽ chẳng đốt ngươi
Vào khoảng 5 giờ sáng khi mọi người trong nhà tôi còn đang ngủ, một tiếng động lớn như tiếng tông xe khiến tôi tỉnh giấc. Trong khi tôi vẫn còn đang mơ màng, lần này tôi nghe thấy cái gì đó như tiếng súng nổ. Hoàn toàn tỉnh giấc, tôi gọi chồng mình dậy. Ở bên ngoài, tôi nghe vài tiếng súng nổ và tiếng người la hét cùng tiếng xe máy lớn dần lên. Mọi thứ cứ dần trở nên hỗn độn hơn. Chồng tôi và tôi vô cùng hoang mang, không biết chuyện gì đang xảy ra ở ngoài kia. Chồng tôi nói rằng “Chắc là có đánh nhau ở ngoài rồi. Có thể sẽ trông thấy…
Celine Dharshana Solomon từ Kuala Lumpur, Malaysia
Ngay cả khi tôi đang ngủ say
Cách đây không lâu, tôi đọc được bài viết về một người mẹ đã chăm sóc cho đứa con trai bị bệnh. Con trai của cô ấy bị mắc phải một loại bệnh dẫn đến cơ bắp dần dần co rút lại và gây khó khăn cho cơ quan hô hấp. Các bác sĩ chẩn đoán rằng cậu bé sẽ không thể sống quá 18 tháng. Người mẹ đã đem con trai mình về nhà và bắt đầu thường xuyên xoa bóp phần ngực để cậu bé có thể hít thở được dễ dàng hơn, và giúp cho cơ bắp được thư giãn. Ngay cả khi cậu bé ngủ, người mẹ cũng không ngừng xoa bóp. Vấn đề là khi…
Wei Wei từ Philadelphia, PA, Mỹ
Tình yêu thương của Mẹ mà tôi đã không nhận ra
Trước khi tôi được sinh ra, gia đình tôi đã sống tại Lima, thủ đô của Peru. Một ngày kia, một trận động đất lớn đã xảy ra ở một vùng tại Peru. Thời gian đó, cha tôi đang làm việc tại Bộ nội vụ, ông phụ trách công việc xây dựng lại các khu vực bị hư hại do động đất, cùng với một nhóm chuyên gia. Do đó, gia đình tôi đã chuyển đến Huaraz, Ancash. Sau một vài năm, tôi ra đời, là em út trong sáu anh chị em. Anh cả hơn tôi mười ba tuổi. Tất cả gia đình đã chăm sóc tôi bằng tình yêu thương. Một buổi sáng nọ, tôi thức dậy và…
Mertty Mariela Polack Brenner từ Lima, Peru
Quê hương và mẹ
Vào một ngày nghỉ hiếm hoi, vì quá bận rộn với công việc nhà cửa chồng chất nên tôi cũng không biết rằng điện thoại đang đổ chuông. Một lát sau tôi kiểm tra điện thoại, thì mới biết là có điện thoại mẹ tôi gọi đến. “Mẹ gọi điện cho con ạ?” “Ừ, mẹ không biết là con thức hay còn ngủ. Con dậy rồi đấy à?” “Tất nhiên rồi ạ. Giờ đã là mấy giờ rồi mà mẹ.” Mẹ tôi thấy thương xót vì mấy năm nay tôi phải làm việc thêm để trang trải chi phí học tập cho các con. Mẹ tôi nói rằng mẹ đã được hàng xóm nhà trên cho hai cây củ cải…
Kim Hyang Sun từ Uijeongbu, Hàn Quốc
Những ngón tay đẹp nhất thế giới
Hồi còn là học sinh tiểu học, tôi được dì dẫn đến một bệnh viện lớn mà không biết lý do. Khi tới nơi, tôi trông thấy một người quen thuộc đang mặc áo của bệnh nhân. Đó là mẹ tôi. Mẹ đã rất vui khi thấy tôi, thế nhưng ngay sau đó mẹ đã kêu lên. “Ôi! Đau quá.” Mẹ đã nói mẹ rất đau khi bác sĩ đổ thuốc sát trùng lên ngón tay đang quấn băng của mẹ. Vậy mà mẹ đã mỉm cười ngay khi nhìn thấy tôi. Vì mẹ cười nên tôi đã không thấy có gì là nghiêm trọng dù trông thấy các đầu ngón tay dính đầy máu của mẹ. Mẹ đã xuất…
Ahn Ji Yeong từ Cao Hùng, Đài Loan
Sự chờ đợi của Cha
“Sắp đến ngày thằng bé về rồi đấy.” Bố tôi thường nói lời này mỗi khi nghe tin em trai bộ đội của tôi được nghỉ phép. Lúc xem lịch, khi xem tin tức, và thậm chí trước khi đi ngủ. Ngay cả khi đang đi chợ mà nhìn thấy món sushi mà em trai tôi thích, bố tôi tiếc nuối mà rằng “Nếu có con trai ở nhà thì sẽ mua ngay…”, rồi khi kỳ nghỉ gần đến, bố lại lấp đầy tủ lạnh và các kệ bằng những món ngon. Khi đến ngày đã mong đợi bấy lâu, bố tôi chuẩn bị những món ăn mà em trai tôi thích; bố rất vui khi thấy em nói nhiều…
Kim Gyeong Jin từ Seoul, Hàn Quốc
Theo lời của Mẹ
Audrey Hepburn thường nói với con trai mình rằng “Lý do con người có hai tay là vì một tay để tự giúp chính mình, còn tay kia để giúp đỡ người khác”. Người con trai đã trưởng thành trong khi thấy mẹ mình làm thiện nguyện ở những vùng nghèo khó và thiên tai, nên bản thân cũng quyết tâm sẽ sống cuộc đời biết giúp đỡ người khác, và đang hiện thực hóa ước nguyện đó bằng cách thành lập quỹ từ thiện dành cho trẻ em. Nếu Audrey Hepburn trông thấy con trai mình, bà hẳn sẽ vô cùng tự hào và hạnh phúc. Ngày nay, Mẹ trên trời đang bày tỏ tấm gương của tình yêu…
Park Yun Ju từ Melbourne, Úc
Tình yêu thương không trông thấy của Ngài
Khi còn nhỏ, tôi rất thích nô đùa với bố. Tôi thích những lúc bố cho tôi ngồi trên phao nô đùa ở khe suối, thích được bố cõng trên vai, và thích cả cảm giác hồi hộp khi được ngồi trên chân bố để chơi trò máy bay. Nhưng tôi đã thay đổi khi bước vào tuổi dậy thì. Tôi cảm thấy phiền với sự quan tâm của bố và coi đó như là sự can thiệp. Vì cũng có nhiều lúc bất đồng quan điểm nên những cuộc nói chuyện với bố bớt dần đi, và tấm lòng cũng trở nên xa cách; sau khi tôi trưởng thành và chuyển đi nơi khác, tôi hầu như không liên…
Park Ye Seul từ Pohang, Hàn Quốc
Công thức phải ghi nhớ
Khi sinh sống trên thế gian, đương nhiên có những lúc mệt mỏi và kiệt sức. Khi đó, chúng ta hãy nghĩ đến công thức này. GOOD - GOD = O O + GOD = GOOD Dù là việc tốt đến đâu chăng nữa, nếu Đức Chúa Trời không ở cùng, thì chẳng có ý nghĩa gì cả. Ngược lại, dù bản thân không có gì cả, nhưng nếu Đức Chúa Trời ở cùng thì chúng ta đã có được điều tốt đẹp nhất. Kể cả giờ phút này, Cha Mẹ trên trời vẫn đang ở cùng chúng ta. Nhờ có Ngài, chúng ta sẽ luôn “GOOD (tốt đẹp)”!
Yun Nah Hee từ Busan, Hàn Quốc
Trò chơi ghép hình
Trò chơi ghép hình gồm nhiều mảnh ghép. Bức tranh không thể hoàn chỉnh chỉ với một mảnh ghép, và nếu thiếu dù chỉ một mảnh ghép thì cũng không thể hoàn thành. Tất cả các mảnh ghép phải được kết hợp với nhau thì một bức tranh đẹp mới được hoàn thành. Chỉ với cá nhân chúng ta thì Tin Lành không thể được hoàn thành. Dù chỉ thiếu một người cũng không được. Khi hết thảy anh chị em đều nhóm lại và trở nên một, công cuộc cứu rỗi của Đức Chúa Trời mới được hoàn thành. Mỗi mảnh ghép đều không phải hình dạng hoàn hảo. Những khoảng trống không đồng đều phải được lấp đầy…
An Jong Gon từ Yesan, Hàn Quốc