Tín ngưỡng và sinh hoạt

Giúp các thánh đồ, là những người mong trở thành hương khí của Đấng Christ có thể sinh hoạt tín ngưỡng một cách đúng đắn.

Phụng sự mang lại niềm vui cho tấm lòng

Các người nhà Hội Thánh Baulkham Hills, Úc đã tham gia hoạt động phụng sựbushcare (trồng rừng) ở khu vực Kellyville. Hoạt động chính trong ngày hôm đó là nhổ cỏ dại. Một cư dân thường xuyên tham gia các hoạt động phụng sự Bushcare đã nói với vẻ ngạc nhiên “Các tình nguyện viên của Hội Thánh đã làm mọi việc trong khoảng thời gian ngắn mà đáng ra chúng tôi phải mất hàng tháng mới làm được”. Uỷ viên hội đồng khu vực Baulkham Hills đề cập đến việc Hội Thánh của Đức Chúa Trời đã được nhận giải thưởng phụng sự cao nhất từ Bộ trưởng Bộ Tư pháp, đồng thời chia sẻ rằng “Tôi ngưỡng mộ…

Hội Thánh Baulkham Hills, Sydney, Úc

Món quà mới được ban cho mỗi ngày

“Đức Chúa Trời luôn ban cho chúng ta ngày mới và sức mới. Khi thử nghĩ đến việc nếu Đức Chúa Trời không ban cho ngày mới và sức mới thì điều gì sẽ xảy ra, tôi không khỏi cảm tạ lên Đức Chúa Trời. Chắc hẳn sẽ rất khó khăn do những mệt mỏi chất chồng.” Sau khi nghe được lời tâm sự này của một chị em đang bận rộn sống cuộc đời đức tin, đi làm và chăm sóc gia đình, tôi vừa thấy biết ơn vừa thấy có lỗi với Đức Chúa Trời. Bởi sinh hoạt thường nhật cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày, nên tôi đã coi thời gian ngày qua ngày và sức…

Han Min Ji từ Montevideo, Uruguay

Lời thổ lộ sau 37 năm

Mẹ tôi đã kết hôn ở tuổi 24 trẻ trung và xinh đẹp. Sau đó, mẹ sống ở nơi hẻo lánh mà thậm chí không có cả xe buýt, phụng dưỡng cha mẹ chồng, chăm sóc em chồng, chồng và 3 đứa con. Vì đã trung thực sống trong vai trò là con dâu, vợ, mẹ và chị dâu như thế suốt thời gian dài, nên mẹ tôi đã quên mất việc chăm sóc cho bản thân. Thấm thoát, mẹ đã bước sang tuổi 61. Vào ngày sinh nhật mẹ, cả gia đình tôi nhóm lại cùng nhau. Khi những lời chúc mừng dễ thương của các cháu sắp kết thúc, cha tôi từ phòng bước ra, cầm trong tay…

Park Yeong Gyeong từ Gumi, Hàn Quốc

Bất cứ ai cũng có thể làm được

Bắt đầu từ lễ trọng thể mùa thu, tôi đã đồng tâm hiệp lực với các người nhà trong Hội Thánh để lập mục tiêu rao truyền lẽ thật cho nhiều người. Trên lập trường của người chủ gia đình, dường như không dễ để dành thời gian riêng và rao truyền lời, nhưng vì muốn góp thêm sức dù chỉ một chút nên tôi đã hướng đến Siôn ngay sau khi tan làm. Ban đầu, tôi đã cất bước chân rao truyền Tin Lành cùng các người nhà, nhưng vì không dám mở lời nên suốt mấy ngày tôi đã chỉ đứng cạnh các người nhà thôi. Khi tôi đều đặn đồng tham vào công việc truyền đạo hàng…

Jang Seong Min từ Seongnam, Hàn Quốc

Chăm chỉ tập tành

Ở Siôn chúng tôi có một ấu nhi rất dễ thương và đáng yêu vừa tròn một tuổi. Tưởng chừng như chỉ mới hôm qua ấu nhi ấy còn cựa quậy trong vòng tay mẹ, thế mà từ lúc nào không hay, ấu nhi ấy đã nâng đầu dậy và tự ngồi. Thậm chí, bây giờ ấu nhi ấy còn tự đứng dậy và bước đi. Ấu nhi ấy thật dễ thương khi loạng choạng giữ thăng bằng nhưng nhanh chóng ngã xuống, đến nỗi tôi không thể rời mắt. Vì chân chưa đủ sức nên ấu nhi ấy thường xuyên bị ngã và ngồi phịch xuống sàn. Tuy nhiên, ấu nhi ấy không ngừng cố gắng bước đi. Dù…

Goh Su Jeong từ Jeonju, Hàn Quốc

Món quà của Đức Chúa Trời ban cho tấm lòng ngu dại của tôi

Gần đây, vì bận rộn nhiều việc nên tôi không có thời gian để truyền đạo như lúc trước. Tôi biết rằng mọi việc được tiến hành trong Đức Chúa Trời đều là công việc nhận được phước lành, kể cả việc phụng sự, nhưng mặt khác, trong tấm lòng tôi luôn khao khát được trực tiếp rao truyền lời của Đức Chúa Trời và được kết trái. Một ngày nọ, vì có một chút thời gian nên tôi đã đi rao truyền lẽ thật cùng với một người nhà. Tôi rất hồi hộp vì quyết tâm siêng năng gieo hột giống Tin Lành dù chỉ trong thời gian ngắn ngủi. Thế nhưng, có lẽ vì lâu rồi không truyền…

Kim Yun Ah từ Seongnam, Hàn Quốc

Tình yêu thương của mẹ

Cách đây không lâu, tôi đã về thăm mẹ sống ở quê. Ánh mắt mẹ nhìn tôi chan chứa tình yêu thương không thể diễn tả thành lời. Lúc tôi chuẩn bị rời đi sau khi dành thời gian ở cùng mẹ và trò chuyện, mẹ đã quay lưng đi và lau nước mắt. Hồi nhỏ, tôi đã không biết tấm lòng thể này của mẹ. Tôi thường đi qua đi lại dưới ánh đèn đường trong khi oán trách mẹ ngày nào cũng đi làm về muộn. Tôi đã từng như thế, nhưng nhờ có vợ mà tôi đã cảm nhận được tình yêu thương của mẹ. Sau khi tan làm trở về, tâm trạng tôi rất vui vì…

Kim Guk Hwa từ Seoul, Hàn Quốc

Con trai giống bố

“Con trai anh giống bố thật đấy!” Những lời này khiến cha tôi cười đến tận mang tai. Cha cười rạng rỡ đến mức tôi tự hỏi liệu điều đó có thật sự đáng mừng đến vậy không. Thực ra, khi còn nhỏ, tôi từng nghe nhiều người nói tôi giống mẹ nên đã chỉ nghĩ mình giống mẹ thôi. Cho đến một ngày, cha tôi lần đầu tiên được nghe người ta bảo “Hai bố con trông giống hệt nhau”, nên ngay khi về đến nhà, cha đã tự hào khoe với mẹ. Tôi nghĩ là từ đó trở đi, tôi bắt đầu được nghe thường xuyên hơn rằng tôi trông giống cha mình. Nhiều lần tôi còn được…

Kim Seung Hyeok từ Madrid, Tây Ban Nha

Lời cầu nguyện của chồng tôi

Trước khi tôi tiếp nhận lẽ thật, gia đình chúng tôi rất ít trò chuyện. Tuy nhiên, sau khi gặp được Đức Chúa Trời, đã có nhiều sự thay đổi trong gia đình chúng tôi. Nhờ Đức Chúa Trời Cha Mẹ thay đổi cuộc sống u ám của chúng tôi mà chồng tôi đã thấy sự thay đổi của tôi; dù chậm tin, nhưng chồng tôi đang lấp đầy tấm lòng mình với nhận thức rằng có Đức Chúa Trời và Ngài là Cha Mẹ của chúng ta. Một ngày nọ, chồng tôi đã đến gần tôi, mỉm cười và bảo rằng có chuyện muốn nói với tôi. “Dạo này, anh cầu nguyện lên Đức Chúa Trời rất nhiều.” “Thật…

Oh Hye In từ Uijeongbu, Hàn Quốc

Ký ức của mẹ

Mùa đông năm ngoái, mẹ tôi đã đến thăm tôi đang sống ở Mỹ. Sau 7 năm gặp lại, tôi rất hạnh phúc khi hàng ngày được ở bên mẹ, cùng mẹ làm mọi việc từ sáng đến tối. Thời gian 3 tháng ở cùng mẹ trôi qua trong chốc lát, rồi cũng đến ngày phải chia tay. Cảm thấy như sắp khóc đến nơi nên ở sân bay, tôi đã chỉ cười và vẫy tay tạm biệt mẹ. Khoảnh khắc trở về nhà, nhìn căn phòng trống không có mẹ, nước mắt mà tôi kìm nén đã tuôn trào ra. Những ký ức ở bên mẹ như mẹ chuẩn bị nước ấm, cà chua, chuối và trứng gà cho…

Lee So Yeong từ Hwaseong, Hàn Quốc

Ta đã chạm ngươi trong lòng bàn tay Ta

Tôi muốn chia sẻ câu chuyện về một chị em đã khóc rất nhiều suốt lễ thờ phượng ngày Sabát. Một ngày nọ, trong khi đi truyền đạo cùng với một người nhà, tôi đã gặp một người Việt Nam nói không thạo tiếng Nhật. Vì vị ấy mới đến Nhật được vài tháng nên có lẽ khó mà hiểu được những điều chúng tôi nói, nhưng vị ấy dường như lại quan tâm đến Kinh Thánh. Khi chúng tôi cho vị ấy đọc “Nhưng thành Giêrusalem ở trên cao là tự do, và ấy là mẹ chúng ta” (Galati 4:26) thì vị ấy đã rất ngạc nhiên trước từ “Giêrusalem”. Đúng lúc ấy, chúng tôi cho xem video về…

Matsuno Reiko từ Osaka, Nhật Bản

Rèn luyện sức mạnh tinh thần

Tôi là bác sĩ vật lý trị liệu làm việc trong bệnh viện. Một ngày nọ, tôi trông thấy ông lão mà tôi trị liệu đang tập ngồi lên ghế. Ông dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể mình và ngồi xuống ghế với tiếng “phịch” lớn. “Ông ơi, ông có biết tại sao cựu vận động viên trượt băng nghệ thuật Kim Yuna có thể bước đi nhẹ nhàng như vậy không ạ? Đó là vì cô ấy có sức mạnh cơ bắp tốt. Dù là khó nhưng ông phải rèn luyện để phát triển sức mạnh cơ bắp, nhờ đó ông mới có thể ngồi xuống ghế nhẹ nhàng và không bị ngã”. Trong khi giải thích về…

Gwak Jin Yeong từ Daejeon, Hàn Quốc

“Vui chơi” hạnh phúc cho cả cha mẹ và con cái

Nhà nghiên cứu liệu pháp trò chơi đồng thời là nhà thần kinh học lỗi lạc, tiến sĩ Garry L. Landreth từng nói: “Chim bay, cá bơi còn trẻ em thì chơi đùa”. Đối với trẻ đang lớn, vui chơi là sinh hoạt thường nhật và là tất cả. Sở dĩ chúng liên tục di chuyển mà không đứng yên được một chốc là vì cơ thể chúng đang ngứa ngáy, muốn chơi đùa. Tuy nhiên, các chuyên gia cho rằng việc trẻ tham gia hoạt động đó với ai có tác động đến hạnh phúc của trẻ hơn là bản thân hoạt động mà chúng thực hiện. Theo một nghiên cứu của Viện nghiên cứu Chính sách Nuôi dạy…

Thắng lời đạt được nhờ sức mạnh của sự nhịn nhục và liên hiệp

Tôi đã xem một video có tên là “Trò chơi kéo co của các học sinh tiểu học khiến cả thế giới cảm động”. Ấy là đoạn video về cuộc thi kéo co giữa hai trường tiểu học ở Kazakhstan, đúng như tiêu đề, tôi đã rất cảm động khi xem video này. Ngay từ đầu, đội xanh đã chiếm ưu thế trong trận kéo co. Hầu hết các học sinh ở đội đỏ đều bị kéo về phía đối phương từ những phút đầu, rốt cuộc chỉ còn lại một cậu bé ở phía bên kia vạch mốc. Cậu bé vẫn cố gắng hết sức để không bị kéo qua vạch mốc, và kiên quyết không buông tay dù…

Hong Jeong Eun từ Seongnam, Hàn Quốc

Hoa đức tin nở rộ sau bao ngày chờ đợi

Vào một ngày nắng đẹp tháng 5, chúng tôi đã dựng một gian hàng ở ngã tư trong khu phố để chia sẻ tin tức về Hội Thánh của Đức Chúa Trời được đăng tải trên nhiều tờ báo và tạp chí. Nhiều người đi đường đã tỏ ra quan tâm, và trong số ấy có một lão niên làm bảo vệ ở khu chung cư. Vị lão niên ấy bày tỏ sự quan tâm và cho biết rằng đây là lần đầu tiên mình nghe nói đến Hội Thánh của Đức Chúa Trời, nên vị ấy đã sắp xếp lịch trình của mình và mời chúng tôi đến thăm. Vài ngày sau, chúng tôi đến chỗ vị lão niên…

Kim Mi Ja từ Uijeongbu, Hàn Quốc

Sách Công Vụ Các Sứ Đồ của vợ người chăn

Tôi là vợ người chăn. Trước khi đến đây, tôi đã đảm đương chức vụ Tin Lành ở El Salvador. Chuyện xảy ra khi tôi đang ở El Salvador và đến bệnh viện để điều trị. Trong lúc tôi đang ngồi ở phòng chờ bên ngoài và nói chuyện điện thoại bằng tiếng Hàn với vợ hội trưởng của Hội Thánh chính ở El Salvador, thì một y tá bất ngờ đến gần tôi. “Tôi rất quan tâm đến Hàn Quốc nên đang học tiếng Hàn. Vì nghe thấy tiếng Hàn nên tôi muốn đến để chào hỏi.” Cô y tá nói một cách ngại ngùng, sau đó ân cần hỏi thăm tôi đến El Salvador khi nào và có…

Seo Ha Neul từ Puebla, Mexico

Chị hát em nghe

Tôi từng nghe được tiếng trò chuyện của hai chị em học sinh tiểu học trong nhà vệ sinh ở Siôn rằng. “Chị ơi, hát cho em nghe đi!” Người chị bắt đầu hát ngay khi người em dứt lời. Ngày thường người chị trông có vẻ trầm lặng và điềm tĩnh, nên tôi hơi ngạc nhiên khi thấy chị em ấy hát lớn tiếng. Một lát sau, khi biết được sự tình, tôi đã không khỏi xúc động. “Vì chị em nhỏ sợ ở trong nhà vệ sinh một mình, nên em phải hát cho chị em ấy nghe ạ.” Thật đáng khen cho người chị chăm sóc cho em nhỏ của mình. Tôi đã nhìn lại hình ảnh…

Lee Hye Gyeong từ Seongnam, Hàn Quốc

Tìm được người nhà trên trời tại nơi làm việc

Không lâu sau khi chuyển đến New Windsor, tôi đã bắt đầu công việc mới tại một công ty lớn. Sự kỳ vọng rằng có thể tích lũy kinh nghiệm và thăng tiến trong tập đoàn lớn đã thu hút tấm lòng tôi. Tôi bồi hồi khi nghĩ đến mức lương có thể kiếm được, vị trí xã hội có thể đạt được, rồi cả sự kỳ vọng, tôn trọng của mọi người nữa. Toàn bộ những suy nghĩ thế tục thể này đã choán lấy tâm trí tôi từ khi bắt đầu công việc ở đây. Với tư cách là người giúp việc Tin Lành, dù biết rằng mình nên rao truyền giọng tiếng của Đức Chúa Trời ở…

Duane Edward từ New Windsor, NY, Mỹ

Lấp lánh lấp lánh! Chúng ta đi!

Theo lời dạy của Kinh Thánh rằng “Hãy bày tỏ vinh hiển của Đức Chúa Trời thông qua việc làm thiện lành”, chúng tôi đã thành lập đội phụng sự tình nguyện với tấm lòng muốn bày tỏ vinh hiển của Đức Chúa Trời Cha Mẹ cho hàng xóm bằng những việc làm thiện lành nhỏ bé của mình. Tên của đội phụng sự là “Lấp lánh lấp lánh”. Cái tên ấy được đặt với ý nghĩa là sẽ dọn dẹp sạch sẽ xung quanh tòa nhà có Hội Thánh và dọn dẹp từ đường phố lớn cho đến tận các con hẻm, hầu cho đường phố trở nên lấp lánh. Thời gian cho hoạt động phụng sự được ấn…

Shin Gap Seon từ Gwang Ju, Hàn Quốc

Nỗi vất vả của việc sinh đẻ vẫn tiếp tục kể cả ngày hôm nay

Tôi đã hỏi một thanh niên người bản địa mà tôi gặp tại trung tâm mua sắm rằng “Bạn đã bao giờ nghe về Đức Chúa Trời Mẹ chưa?”. Thanh niên ấy nói rằng giờ mới được nghe lần đầu tiên, rồi đã nghiêng tai lắng nghe lời Kinh Thánh. Dù muốn tìm hiểu thêm nữa, nhưng thật tiếc là thanh niên ấy phải đi ngay vì có bạn đang đợi. Chúng tôi đã hẹn gặp lại vào ngày hôm sau, và tôi thật mong chờ ngày mai đến. Hôm sau, tôi đi gặp thanh niên đó và nghe nói bạn ấy đã đến sớm hơn 40 phút so với giờ hẹn. Thanh niên ấy đã chạy đến ngay sau…

Park Ji Hye, từ Seongnam, Hàn Quốc