Tín ngưỡng và sinh hoạt
Giúp các thánh đồ, là những người mong trở thành hương khí của Đấng Christ có thể sinh hoạt tín ngưỡng một cách đúng đắn.
Điều làm tôi khổ sở
Khi một người vừa một mình hoàn thành hành trình “băng qua sa mạc” gian nan trở về, các phóng viên đã tranh nhau đặt câu hỏi. “Điều khó khăn nhất khi băng qua sa mạc là gì? Chắc hẳn là cái nắng gay gắt và cơn khát phải không?” “Không phải!” “Vậy là mối đe dọa từ bọ cạp hay rắn?” “Cũng không phải những thứ đó.” “Thế thì chắc là cái lạnh ban đêm rồi?” “Cũng không phải.” “Vậy là sự cô đơn khi một mình suốt chặng đường dài phải không?” Người đó mỉm cười nhẹ và đáp: “Những sự đó tôi đều chịu được cả. Điều khiến tôi khổ sở nhất trong suốt hành trình băng…
Nếu rao truyền một cách dạn dĩ thì
Tôi đang làm việc tại bệnh viện đại học nha khoa. Để bày tỏ vinh hiển của Đức Chúa Trời bằng việc làm thiện lành ở công sở, tôi đã trung thực làm việc và nỗ lực duy trì khuôn mặt tươi sáng dù mệt mỏi. Trong khoảng thời gian đó, buổi Hội thảo Kinh Thánh được tổ chức tại Hội Thánh. Tôi mời một sinh viên thực tập nhưng bạn ấy nói rằng dịp sau sẽ đi nên chia tay bằng tấm lòng đáng tiếc. Vào ngày hôm sau tôi biết rằng chuyện mà tôi coi chẳng có gì lại bị người ta nói xấu sau lưng nên tôi rất bối rối. May là nhờ một cấp trên có…
Seoul, Hàn Quốc
Nơi mà sự sống được nảy mầm
Để bảo vệ môi trường, tiểu bang Maryland đã trồng 28.000 cây tại lưu vực thung lũng Gunpowder. Sau khi trồng cây, cần thiết quản lý một cách liên tục trong 3-5 năm. Cho nên các người nhà Siôn Baltimore đã phụng sự quản lý cây cùng với đoàn thể bảo vệ môi trường khu vực. Theo chỉ thị của những người hướng dẫn, chúng tôi đã kiểm tra cây đang lớn khỏe mạnh bao nhiêu, và nhổ cỏ dại ở xung quanh cây. Chỗ mà đất cát sụt lở thì chúng tôi đã lấp đầy đất mới và giẫm đất cứng chắc, cố định cây chắc chắn. Vì thời tiết nóng và ẩm ướt nên khó chịu nhưng chúng…
Melissa từ Baltimore, MD, Mỹ
Sự hít thở của linh hồn tôi
“Mẹ ơi, bác sỹ nói con bị tràn khí màng phổi, và con có thể chết nếu không được phẫu thuật ngay.” Tôi nhận được cuộc gọi như thế từ con trai tôi khi nó đi khám bệnh vì bị khó thở. Sau đó bác sỹ nói với tôi qua điện thoại. “Xin chào chị. Chúng tôi vừa chụp X-quang, và con trai chị đang trong tình trạng nguy kịch. Cậu ấy cần được phẫu thuật ngay. Chúng tôi sẽ đưa cậu ấy nhập viện và chuẩn bị sẵn sàng cho ca mổ, vì vậy xin chị vui lòng có mặt càng sớm càng tốt. Chúng tôi sẽ bắt đầu ca mổ ngay sau khi chị đến.” Đầu óc tôi…
Kim Eun Mi từ Cheongju, Hàn Quốc
Hạnh phúc được biết trong quân đội
Vào hôm lên đường nhập ngũ, cha mẹ tôi không tỏ vẻ buồn rầu khi tạm biệt tôi. Tôi bước vào trại huấn luyện với suy nghĩ rằng “Cha mẹ không quá xúc động cũng tốt thôi.” Nhưng, vào hôm làm lễ tốt nghiệp khóa huấn luyện, cha mẹ đã chạy về phía tôi, nước mắt rưng rưng như muốn khóc mà ôm chầm lấy tôi. Phải đến lúc đó tôi mới nhận ra rằng cha mẹ thật sự đã giấu đi cảm xúc vào hôm lễ nhập ngũ. Từ đó trở đi, tôi nỗ lực hơn để bản thân có thể thích ứng được với các bài huấn luyện khắc nghiệt, trong khi nghĩ đến cha mẹ sẽ rất…
Kim Seung Hyeok từ Busan, Hàn Quốc
Dầu ban sơ vốn nhỏ mọn
Nhưng con sông được bắt đầu từ một giọt nước. Một giọt nước mưa rơi xuống từ bầu trời, những giọt nước nhỏ tuôn ra từ núi sâu, tụ lại trong suối nhỏ và chảy theo dòng nước. Khi gặp các giọt nước khác đến từ bốn phương thì có được tên “con sông”. Ôm ấp hàng chục, hàng trăm nhánh, con sông cứ chảy mà không dừng lại. Càng chảy ra thì con sông càng sâu và rộng. Các giọt nước tụ lại trong con sông không hề nói một lời bất bình cho đến khi đạt tới điểm đích mà cứ chảy ra theo sự dẫn dắt của dòng nước. Trong khi thuận theo thiên nhiên thể này…
Hoa tình yêu thương nở trong ruộng thử thách
Khoảng 90 ngày. Đó là số ngày mà tôi phải trải qua ở bệnh viện trong khi điều trị lưng. Tuy là thời gian ngắn nhưng tôi chỉ có thể nằm mà không động đậy được chút nào do cơn đau, nên thời gian ấy đối với tôi trôi qua thật chậm như thể dừng lại. Tôi thở dài trước chẩn đoán rằng dù xuất viện thì vẫn phải điều trị ngoại trú lâu dài. Kể từ trước khi nhập viện, tấm lòng tôi đã trở nên yếu đi rồi. 3 năm trước, gia đình yêu dấu qua đời mà không với sự chuẩn bị gì, nên tôi đã không dễ xua nổi nỗi buồn. Dù vậy, vì đã nhận…
Park Du Yeon từ Changwon, Hàn Quốc
Điều quan trọng với mẹ
Khi tôi trở về nhà sau buổi gặp mặt với các bạn mình vào tối Chủ nhật, ngón tay út của mẹ tôi đã bị băng bó mấy lớp rồi. “Mẹ, có chuyện gì với ngón tay của mẹ thế?” “À, mẹ bị cắt phải lúc làm chút việc ấy mà.” Nhìn thoáng qua thì đó cũng không phải vết cắt nhỏ, nên tôi đã bảo mẹ đi gặp bác sĩ càng sớm càng tốt. Nhưng mẹ lại bảo là không có gì nghiêm trọng cả nên có thể đi vào ngày mai. Mẹ tôi nói như thể chẳng có chuyện gì xảy ra cả, nên tôi đã nghĩ mẹ vẫn ổn. Nhưng mọi chuyện đã không như thế. Khi…
Lee Sun Mi từ Seoul, Hàn Quốc
Trở về với Đức Chúa Trời
Tôi đã đi thuyền vài năm hồi trẻ. Trong khoảng thời gian sống xa đất liền, không hiểu sao tôi cảm thấy dường như cũng cách xa với Đức Chúa Trời nữa. Nói nghiêm túc thì kể từ trước tôi đã xa cách với Đức Chúa Trời rồi. Bởi vì tôi đã từng siêng năng đi hội thánh Tin Lành, nhưng vì không biết đâu là việc làm tín ngưỡng chân chính nên đã không đi nữa. Dù thế nhưng không phải tôi từ bỏ cả đức tin, mà trong lòng tôi luôn nghĩ rằng “Một lúc nào đó nhất định sẽ trở về với Đức Chúa Trời.” Cuối cùng, tôi thôi công việc trên thuyền và bắt đầu sinh…
Choo Myeong Guk từ Changwon, Hàn Quốc
Niềm ân hận của một tử tù
Tôi đã nhận ra sâu sắc rằng tội lỗi mình đã phạm trên Nước Thiên Đàng là hung ác đến mức nào, và tình yêu thương của Đức Chúa Trời Êlôhim thật vĩ đại biết bao. Vì Siôn Bulawayo của chúng tôi nằm gần Trường Đại học Khoa học và Công nghệ Quốc gia nên chúng tôi đã được ban ân điển gặp gỡ nhiều kiểu người thuộc nhiều tầng lớp xã hội khác nhau. Một hôm, tôi đã gặp một ông lão khi tôi đang chờ đến buổi hẹn học lời với người nhà. Ông lão bắt đầu đi về phía tôi đang ngồi, mang theo một túi nilông đựng đầy sách và quần áo cũ. Khi ông lại…
Shava Macdonald từ Harare, Zimbabwe
Tình yêu thương bắt đầu từ việc nhìn
Có thật cầu vồng là hình tròn? Có vẻ như ấy là lời vô lý, nhưng đó là sự thật. Chúng ta chỉ thấy được phân nửa của cầu vồng vì nó bị che khuất bởi núi hoặc đất, tuy nhiên, nếu nhìn xuống từ máy bay thì thấy được rằng cầu vồng có hình vòng tròn. Những người mắc bệnh chán ăn, tức là những người từ chối hoặc sợ ăn uống, thường trông thấy hình ảnh bản thân được phản chiếu trong gương béo hơn so với thực tế. Khi một bác sĩ bệnh viện tại London nghiên cứu não của những bệnh nhân thiếu niên chán ăn, thì đã lấy được kết quả nghiên cứu rằng sự…
Sự lo buồn trong 19 năm đổi thành niềm vui không thể kìm nén được
“... các ngươi sẽ ở trong sự lo buồn, nhưng sự lo buồn các ngươi sẽ đổi làm vui vẻ. Người đàn bà, lúc sanh đẻ thì đau đớn, vì giờ mình đến rồi; song khi đứa con đã lọt lòng, người không còn nhớ sự khốn khổ mình nữa, mừng rằng mình đã sanh ra một người trong thế gian.” Giăng 16:20-21 “Sự lo buồn đổi làm vui vẻ”, “Dù sự đau đớn sanh con là rất lớn, song khi đứa con đã lọt lòng thì quên sự khốn khổ bởi niềm vui ấy.” Vì tôi thích lời này nên hay dò xem câu Kinh Thánh này. Và cũng là lời mà tôi đã trải nghiệm trong hiện thực…
Seo Mi Gyeong từ Seoul, Hàn Quốc
Điều phối viên vĩ đại nhất
Hồi còn bé, mẹ luôn mua cho tôi những bộ quần áo tôi thích. Không chỉ quần áo mà ngay cả những phụ kiện khác như giầy hay thắt lưng mà mẹ mua đều luôn vừa vặn với tôi. Mỗi lần đứng trước gương trong bộ quần áo mẹ chọn, tôi đều thấy thật dễ chịu. Đến tuổi vị thành niên, tôi đã chỉ muốn mua quần áo theo phong cách của mình. Sau khi tiết kiệm được một số tiền tiêu vặt, lần đầu tiên trong đời, tôi đã một mình đến cửa hàng để mua quần áo. Trong khi nhìn xung quanh bằng sự phấn khích, một chiếc áo sơmi cùng chiếc quần chỉn chu đang mặc trên…
Tapiwa Toruvanda từ Harare, Zimbabwe
Gia đình
Tôi đã tìm kiếm nơi gửi gắm tấm lòng giữa cuộc đời thế gian khó nhọc. Em gái đến chơi nhà tôi đã khuyên rằng hãy thử đi Hội Thánh của Đức Chúa Trời. Đó là Hội Thánh mà 2 năm trước tôi đã đi cùng với em gái bởi lời mời của chị dâu. Khác với tôi đã ngừng đi vì nghe lời phỉ báng từ xung quanh, em gái đã bắt đầu sinh hoạt tín ngưỡng trong Hội Thánh của Đức Chúa Trời kể từ khi ấy. Tuy không muốn, nhưng vì em gái quá khẩn thiết, nên tôi đã đi theo với tâm trạng nghe ước muốn của em, rồi trở thành con cái của Đức Chúa…
Hongcheon, Hàn Quốc
Ngọn lửa sẽ chẳng đốt ngươi
Vào khoảng 5 giờ sáng khi mọi người trong nhà tôi còn đang ngủ, một tiếng động lớn như tiếng tông xe khiến tôi tỉnh giấc. Trong khi tôi vẫn còn đang mơ màng, lần này tôi nghe thấy cái gì đó như tiếng súng nổ. Hoàn toàn tỉnh giấc, tôi gọi chồng mình dậy. Ở bên ngoài, tôi nghe vài tiếng súng nổ và tiếng người la hét cùng tiếng xe máy lớn dần lên. Mọi thứ cứ dần trở nên hỗn độn hơn. Chồng tôi và tôi vô cùng hoang mang, không biết chuyện gì đang xảy ra ở ngoài kia. Chồng tôi nói rằng “Chắc là có đánh nhau ở ngoài rồi. Có thể sẽ trông thấy…
Celine Dharshana Solomon từ Kuala Lumpur, Malaysia
Ngay cả khi tôi đang ngủ say
Cách đây không lâu, tôi đọc được bài viết về một người mẹ đã chăm sóc cho đứa con trai bị bệnh. Con trai của cô ấy bị mắc phải một loại bệnh dẫn đến cơ bắp dần dần co rút lại và gây khó khăn cho cơ quan hô hấp. Các bác sĩ chẩn đoán rằng cậu bé sẽ không thể sống quá 18 tháng. Người mẹ đã đem con trai mình về nhà và bắt đầu thường xuyên xoa bóp phần ngực để cậu bé có thể hít thở được dễ dàng hơn, và giúp cho cơ bắp được thư giãn. Ngay cả khi cậu bé ngủ, người mẹ cũng không ngừng xoa bóp. Vấn đề là khi…
Wei Wei từ Philadelphia, PA, Mỹ
Bửu vật
Ai cũng đều có bửu vật mà mình yêu quý. Có người thì coi tài vật rớt mồ hôi kiếm được là bửu vật; có người thì coi quyền lực hoặc danh dự mới nắm giữ sau bao khó khăn và nỗ lực là bửu vật; có người thì coi con cái như là con ngươi trong mắt mình là bửu vật không thể đổi với bất cứ thứ gì trên thế gian. Tuy nhiên, cho dù là bửu vật tuyệt vời đến đâu chăng nữa, thì giá trị ấy cũng không thể trước sau như một. Cái gì cũng bị phai mờ dần theo dòng chảy thời gian, và không có bửu vật nào trên đất này không bao…
Tình yêu thương của Mẹ mà tôi đã không nhận ra
Trước khi tôi được sinh ra, gia đình tôi đã sống tại Lima, thủ đô của Peru. Một ngày kia, một trận động đất lớn đã xảy ra ở một vùng tại Peru. Thời gian đó, cha tôi đang làm việc tại Bộ nội vụ, ông phụ trách công việc xây dựng lại các khu vực bị hư hại do động đất, cùng với một nhóm chuyên gia. Do đó, gia đình tôi đã chuyển đến Huaraz, Ancash. Sau một vài năm, tôi ra đời, là em út trong sáu anh chị em. Anh cả hơn tôi mười ba tuổi. Tất cả gia đình đã chăm sóc tôi bằng tình yêu thương. Một buổi sáng nọ, tôi thức dậy và…
Mertty Mariela Polack Brenner từ Lima, Peru
“Gia đình của chúng ta cũng hãy có cuộc họp gia đình!”
Có rất nhiều chủng loại cuộc họp: trong trường học có cuộc họp lớp, trong công ty có cuộc họp ban ngành & cuộc họp cán bộ v.v... Giống như vậy, để vận hành bất cứ tổ chức nào thì cuộc họp là điều tất yếu và rất tự nhiên. Hàng rào được gọi là gia đình rõ ràng cũng là một tổ chức cấu thành xã hội, nên cũng cần thiết cuộc họp vì sự thông hiểu và thỏa hiệp suôn sẻ. Đối với câu hỏi rằng có cuộc họp gia đình không thì phần lớn đều nói rằng “Còn không có thời gian để nhìn mặt nhau mà.”, “Vì con cái nhỏ quá nên không thể.”, “Nếu có…
Đập tay vui vẻ!
Người ta gọi sự hai người giơ tay lên và đập lòng bàn tay vào nhau để biểu thị niềm vui là “High Five (đập tay)”. Chủ yếu các vận động viên thường đập tay để quyết chí tinh thần đồng đội khi thi đấu thể thao. Trên thực tế, khi phân tích đội có thành thích thi đấu tốt, có được kết quả rằng giữa các vận động viên có nhiều tiếp xúc cơ thể nhẹ nhàng như đập tay, bắt tay hoặc ôm. Cũng có kết quả nghiên cứu rằng những học sinh được giáo viên vỗ về lưng hoặc tay với ý nghĩa khích lệ thì tham gia nhiều hơn gấp đôi vào hoạt động của lớp…